Showing posts with label blog. Show all posts
Showing posts with label blog. Show all posts

Lại một mùa thu về...



Em ơi còn nhớ hay không mùa ta bắt đầu yêu, bắt đầu nhớ nhung, nhớ những đêm hoa sữa rơi đầy bàn tay nhỏ, ướp đầy hương theo gió cuốn đi.
Viết cho những tân sinh viên

Viết cho những tân sinh viên

Đời sinh viên nó đẹp, nó “màu hồng” , nhưng cũng lắm chông gai, hãy chuẩn bị trước tâm lí cho những chuyện không vui, những khó khăn mà bạn chưa từng nghĩ tới khi phải sống xa nhà.

Có một vùng ký ức tuổi thơ trong tôi

Có một vùng ký ức tuổi thơ trong tôi

tuổi thơ trong tôi

1. Cánh bèo trôi nổi đưa tôi trôi dạt nhiều nơi, khắp chốn rồi neo lại ở một góc nhỏ của thị trấn miền biển cuối trời tổ quốc. Nhiều lúc tôi cứ chạnh lòng, tủi thân vu vơ khi nhìn đám nhỏ chơi nhởi trước nhà rồi tự hỏi : " Sao mình không có một tuổi thơ yên bình hơn một chút?". Tự hỏi rồi ngay lập tức tự trách mình cầu toàn, tham lam.
Tháng Tư! Nỗi niềm chướm Hạ...

Tháng Tư! Nỗi niềm chướm Hạ...

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!
Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ
Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm
Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ
Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo
Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây
Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ
Đường ta đi nắng hóa những đọa đày…
Ba "nguyên liệu" đưa đến thành công băt đầu từ thời sinh viên.

Ba "nguyên liệu" đưa đến thành công băt đầu từ thời sinh viên.

Ba “nguyên liệu” - kết quả học tập, kỹ năng lãnh đạo và hoạt động cộng đồng - là chìa khóa dẫn đến thành công của sinh viên sau này.

   
Karim Abouelnaga là CEO của Practice Makes Perfect (PMP). Anh sáng lập ra công ty khi mới 18 tuổi và 23 tuổi lọt danh sách 30 người trẻ tài giỏi dưới 30 tuổi của Forbes. Năm nay, anh được Richtopia đánh giá là một trong 5 doanh nhân trẻ tài giỏi dưới 25 tuổi của thế giới.

Khi Nào Thì Nên Rời Xa Nhau


● Một Sản Phẩm Của Tốp 5 Lạ Kỳ
● Nguồn: Mộc Linh
● Người đọc: Từ Khang


"Khi bước vào những cuộc tình thời son trẻ, mỗi người nên học cách làm quen với sự chia ly. Bởi dẫu sao thì điều đau đớn nhất vẫn chính là không kịp nói lời tạm biệt.

Đôi lúc người ta yêu nhau rồi rời xa không phải vì lí do hết yêu. Mà là để lưu giữ những điều đẹp đẽ nhất còn sót lại. Hành trình của cuộc đời mỗi người còn quá dài để chỉ vì một chút thương tâm mà dừng chân.

Điểm xuất phát của tình yêu là khi ta tìm đúng người và đúng thời điểm để bắt đầu. Hoặc, tình yêu còn là khi ta chọn đúng lúc để nói lời từ biệt.

Chẳng ai có thể ngăn nổi một trái tim đang yêu, nếu nó chưa tìm được lí do dừng lại.

Trong tình yêu, đừng mù quáng để bản thân mình phải thiệt thòi hay uất ức. Chẳng phải chúng ta yêu là để hạnh phúc sao? Vậy thì hà cớ gì phải bấu víu chút tình khi bản thân đã mệt nhoài bởi thương tổn làm đau nhau?

Người có thể làm tổn thương đến ta luôn là người mà ta yêu nhiều nhất. Điều đó không có nghĩa người ta yêu nhiều nhất sẽ là người làm ta hạnh phúc nhất.

Nếu một ngày ta cảm thấy người đó không còn vui khi có ta bên cạnh, khi ta ở bên nhưng người đó không để ý đến, thì dù yêu, cũng chẳng giúp gì được nữa.

Nếu những cuộc trò chuyện hằng đêm cứ thưa dần, thưa dần và rồi không còn là những câu nói quen thuộc tạm biệt nhau mỗi khi kết thúc.

Đến cả lúc buồn hay lúc say, người mà họ gọi tên cũng chẳng còn là ta. Một cái ôm đôi khi không còn là điều họ mong đợi, cả sự ủi an cũng không khiến họ vững lòng.

Sẽ có lúc họ bận rộn với bộn bề cuộc sống của chính họ mà chợt quên mất rằng chính ta cũng là một phần trong cuộc sống đó. Những lần hẹn hò không là điều họ chờ mong và đi cùng nhau chỉ như là nghĩa vụ phải thế.

Khi mà sự hi sinh của ta chẳng còn khiến họ muốn đáp lại, mọi cố gắng đều vô ích sau tất cả.

Nước mắt không còn đủ để khiến cho họ mềm lòng, hay những lần hờn giận cũng chẳng thể làm họ thôi dửng dưng lạnh nhạt.

Khi ở bên một người mà bản thân vẫn cảm thấy cô đơn, thì có nghĩa là ta không còn yêu họ hoặc người đó ắt hẳn sẽ không thuộc về mình.

Đó là khi, chúng ta nên rời xa...

Chia tay chẳng bao giờ là điều dễ dàng, nếu yêu. Nhưng kì thực cô đơn quá lâu trong cuộc tình của chính mình thì dù muốn hay không tình yêu đó cũng sẽ chết dần theo năm tháng.

Điều đáng buồn nhất là nhìn thấy một người của hôm nay chẳng còn là người mà ta yêu ngày cũ.

Có những người chỉ có thể ghé ngang cuộc đời ta mà không thể dừng lại. Nhiệm vụ của họ là giúp ta trân trọng hơn giá trị của hạnh phúc. Bởi khi trải qua những sự chia lìa hay mất mát, con người ta thường tự nhiên trưởng thành hơn.

Và đó đơn giản chỉ là người mà ta cần phải gặp, để học cách nhớ, cách yêu và cách quên.

“Có hai lí do tại sao con người ta lại rời bỏ một người mà họ vẫn còn yêu – hoặc đó là điều phải làm, hoặc đó là điều duy nhất họ có thể làm.”

Theo Mộc Linh / Trí Thức Trẻ.
20 lời khuyên cho "Phiên bản tuổi 20" của một doanh nhân

20 lời khuyên cho "Phiên bản tuổi 20" của một doanh nhân

Mainak Dhar - CEO General Mills Ấn Độ (trụ sở chính tại Hoa Kỳ, chuyên kinh doanh thực phẩm) từng có hơn 20 năm làm việc ở Procter & Gamble, với các vị trí như trưởng phòng, giám đốc bộ phận, giám đốc khu vực. Nhưng đó chỉ là công việc "vào ban ngày" của ông. Ban đêm, ông làm công việc của một nhà văn.
Nói tôi biết bạn thích nghe nhạc gì, tôi sẽ nói bạn là người thế nào.

Nói tôi biết bạn thích nghe nhạc gì, tôi sẽ nói bạn là người thế nào.

Những bản nhạc mà bạn nghe hàng ngày có thể nói lên rất nhiều điều về tính cách, cũng như cách tư duy của bạn đấy!

Trung bình, khoảng 20% quãng thời gian sống của chúng ta chìm trong âm nhạc. Có không ít những điều bí ẩn xoay quanh trải nghiệm âm nhạc của tất cả mọi người. Chẳng hạn như, tại sao bản nhạc này khiến chúng ta cảm động, còn bản nhạc kia thì khiến chúng ta lắc lư nhún nhảy? Hay tại sao nhiều bài hát mà người này thích lại khiến người kia khó chịu?

Ý nghĩa mùa xuân

Mùa Thu trôi qua trên từng cành cây khóm lá, từng chiếc lá thu vàng úa đã tách khỏi nguồn sống, rơi lả tã từng cơn trong gió thu buồn heo hắt. Tiếng ve đã im bặt, chỉ còn những tiếng xào xạt của lá thu chạm trên thảm cỏ úa màu… và rồi, những cơn gió lạnh ồ ạt tràn xuống, phủ kín mọi vật, len vào tận những kẽ lá gốc cây, ướp lạnh mọi vật trong giá buốt. Cây cỏ xác xơ, cành khô trụi lá. Thân cây co mình run rẩy trước những ngọn gió đông lạnh từng cơn. Vạn vật thở than trong những đêm dài lạnh lẽo, trông chờ cho mùa Xuân chóng đến. Rồi một buổi sáng, mặt trời lố dạng, ánh nắng dịu dàng xuyên qua làn sương mỏng, nhẹ len vào từng khóm cây kẽ đá, đánh thức vạn vật sau một giấc ngũ dài mệt mỏi. Chúa Xuân nhẹ bước hiện ra, mang theo hương vị nồng nàn và ấm áp của nắng xuân.



Tết này, bạn có ăn Tết cùng gia đình...?

Một ngày như mọi ngày thức dậy, nhưng hôm nay thì khác hơn với mọi khi, không khí se lạnh, biết chắc là mùa đông nên lạnh nhưng cái lạnh của ngày hôm nay báo hiệu cho tôi một điều rằng, sắp Tết rồi các bạn ạ! Thế đấy hít một hơi thật sâu và thở dài buôn lỏng đôi tay và tiếp tục sống cho tốt những ngày cuối năm.
Bận rộn với những việc nhỏ nhặt chính là một loại biểu hiện của thất bại

Bận rộn với những việc nhỏ nhặt chính là một loại biểu hiện của thất bại

   Đời người ngắn ngủi, nếu suốt ngày chỉ bận rộn với những việc nhỏ bé vụn vặt thì sẽ bỏ lỡ mất những việc lớn lao, đó cũng là một loại biểu hiện của thất bại.

đệ tử, thiền viện, thiền sư, Bài học, Bài chọn lọc,
Phải biết được cái gì là quan trọng nhất trong cuộc sống của mình, cuộc sống sẽ rất nhẹ nhõm và đơn giản. (Ảnh: Internet)
Đừng sợ tương lai, Đừng câu nệ quá khứ, Hãy sống với hiện tại...!

Đừng sợ tương lai, Đừng câu nệ quá khứ, Hãy sống với hiện tại...!

"Sau khi tốt nghiệp, các bạn đã tìm được việc làm và rất có thể đã nghĩ mình sẽ có cuộc đời bình thường khi làm ở cùng một công ty cho đến lúc về hưu, trong khoảng thời gian đó thì lập gia đình, xây nhà. Tuy nhiên, tôi nghĩ sẽ chỉ có một bộ phận các bạn thật sự có tương lai như thế..."

Lạnh...

Lạnh...


    Đông đã về, cái lạnh cứ rón rén như ngại ngùng điều gì đó, làn sương sớm răng mong manh liu điu trên mặt hồ, mờ mờ đầu ngõ nhỏ. Băng qua màn sương mong manh đến vô hình đó, ta mơ màng chờ cái nắng lẻ loi, bầu trời nắng mây, những cơn gió se sắt thổi vào lòng người những nỗi buồn man mác.

Mùa hạ cuối cấp và nỗi buồn bất chợt...!






Qua những ngày tháng 3 hoa sưa nở trắng xóa lối ai về, những ngày tháng 4 đầu hè cùng với những cơn mưa rào bất chợt đến rồi đi. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, con người vẫn luôn bận rộn với guồng quay cuộc sống và những dự định của riêng mình.

Tôi gọi em là những năm tháng thanh xuân...

Tôi gọi em là những năm tháng thanh xuân

   Em đã không nhận ra tôi cũng đã đi tìm, đã tìm thấy... nhưng chỉ là cuộc sống của chúng tôi khi ấy đã khác hẳn rồi, em có bình yên hiện tại, tôi có những nỗi nhớ cần phải buông xuôi. Buông để trả em về với xa xôi, trả em về với nỗi nhớ đã vơi đi rất nhiều. Buông vì biết nếu tôi trở lại sẽ phá vỡ bình yên em đang giữ.